Một phụ huynh nước ngoài đã choáng váng khi đưa con đến gửi vào lớp mẫu giáo ở Nhật Bản.
Giáo dục mầm non ở Nhật Bản có nhiều điểm “kỳ lạ“. (Ảnh minh họa)
"Chẳng
lạ gì chuyện đi nhà trẻ, vậy mà tôi vẫn "há hốc miệng" khi thấy những
điều "kì quặc" ở trường mầm non Nhật" - một phụ huynh nước ngoài đã
choáng váng khi đưa con đến gửi vào lớp mẫu giáo ở Nhật Bản.
Trước khi đến Nhật Bản, Tiantian – con
gái tôi cũng đã học 1 năm tại một trường mầm non ở quê hương. Nói vậy để
biết chúng tôi không hề xa lạ gì với chuyện đi học mẫu giáo. Tuy
nhiên, những gì tôi được chứng kiến ở trường mầm non tại xứ Phù tang
vẫn khiến tôi phải “choáng váng”. Tôi xin kể ra đây 8 điều “kì quặc” về
mẫu giáo tại Nhật Bản:
1. Nhiều túi một cách kì lạ
Ngày đầu tiên nhập học, các cô giáo đã
giải thích với tôi là cần chuẩn bị cho bé 1 loạt các loại túi với đủ
kích cỡ khác nhau. Một túi để sách vở, một túi chăn, một chiếc túi để đồ
dùng ăn uống, một hộp để đồ dùng ăn uống, một túi quần áo, một túi
quần áo thay, một túi quần áo để cất đồ sau khi thay ra, và một túi để
giày. Sau đó, các cô còn cẩn thận dặn dò: chiếc túi A phải có chiều dài
như vậy-và-như vậy, túi B phải có chiều rộng như vậy-và-như vậy, túi C
phải phù hợp với túi D và E phải đựng được trong túi F. Tôi quả thật
chỉ có thể “há hốc mồm”. Một số nhà trẻ thậm chí còn yêu cầu mẹ phải tự
tay may túi cho con.
Sau hai năm đi học mẫu giáo thì chúng
tôi đã quen với nó, và những đứa trẻ trở nên rất giỏi trong việc đặt
những thứ vào đúng chỗ của nó. Tôi thường nghĩ rằng đây cũng chính là lý
do mà người dân Kyoto không ngại việc phân loại rác của họ bởi họ đã
được dạy điều này ngay từ tấm bé.
2. Tất cả những chiếc túi trên đều do trẻ con xách. Người lớn không phải mang gì cả.
Đây là một cảnh tượng mà tôi thực sự bị
sốc: Khi đưa con đến trường hoặc đón con về, tôi nhận thấy rằng tất cả
các phụ huynh khác, có thể là cha, mẹ, hoặc ông bà, luôn đi tay không.
Trong khi tất cả những chiếc túi có kích thước khác nhau (ít nhất là
hai hoặc ba chiếc) như tôi đã đề cập ở trên được xách bởi những cô bé,
cậu bé nhỏ lũn chũn. Hơn nữa, chúng lại còn vừa xách vừa đi rất nhanh!
Chúng ta thì sao? Có lẽ do thói quen, có
lẽ vì là sự khác biệt văn hóa, nhưng tôi thường mang túi xách cho con,
và Tiantian thì đi tay không. Một vài ngày sau, cô giáo đến và đã có
một cuộc trò chuyện với tôi: "Mẹ Tiantian, ở trường, cô bé tự làm hết
mọi thứ một mình...". Người Nhật có thói quen chỉ nói một nửa câu, và
để bạn tự hiểu nốt phần còn lại. Tôi ngay lập tức nhận ra rằng cô đang
có ý muốn hỏi về tình hình ở nhà của Tiantian, nhưng khi nhìn thấy tôi
vẫn còn đang suy nghĩ, cô giáo tiếp tục, "...tự xách túi đi học là một
ví dụ...". Sau lời nhắc nhở tế nhị này, tôi để cho Tiantian mang túi
xách của mình.
Khi buổi họp phụ huynh, tôi nói với mọi
người rằng ở đất nước tôi phụ huynh thường thực hiện tất cả mọi thứ cho
con mình. Đến lượt các bà mẹ Nhật Bản “choáng váng”. Đồng lòng như
một, họ hỏi: "Tại sao?"
Tại sao? Có phải vì chúng ta yêu thương con cái của mình nhiều hơn mẹ Nhật?
3. Thay quần áo liên tục
Trường mẫu giáo Nhật của Tiantian có
đồng phục riêng. Khi Tiantian đến lớp, bé phải cởi nó ra và mặc quần áo
để chơi vào. Bé cũng phải cởi giày của mình và thay vào đó là đôi giày
vải bệt như giày múa ba lê màu trắng. Khi đi vào sân tập thể dục, con
phải thay giày. Sau giấc ngủ trưa thì bọn trẻ lại thay đổi quần áo một
lần nữa. Thực sự rất phiền toái.
Khi Tiantian còn học Lớp hoa cúc, bé
thay quần áo rất chậm và tôi không thể không giúp con một tay. Nhưng tôi
nhanh chóng nhận thấy rằng tất cả các bà mẹ Nhật Bản đều đang đứng
sang một bên, không ai giúp đỡ con mình cả. Tôi từ từ thấy rằng việc
thay quần áo tưởng như “kì quặc” này cũng góp phần giáo dục con cái
biết tự lập và độc lập trong cuộc sống. Thông qua những việc ở trường
như thay quần áo, gắn “sao” hàng ngày, treo khăn tay lên giá…những đứa
trẻ này bắt đầu học thói quen giữ gìn mọi thứ ngăn nắp ngay từ khi mới
2,3 tuổi.
4. Mặc quần đùi vào mùa đông
Trẻ em trong các trường học của Nhật Bản
mặc quần short (quần đùi) kể cả trong mùa đông, bất kể trời lạnh đến
như thế nào. Ông bà của con gái tôi ở nhà đã rất lo lắng, và liên tục
nhắc nhở tôi cần nói chuyện với giáo viên về vấn đề này, bởi vì con tôi
không như trẻ Nhật, không thể chịu lạnh được.
Các mẹ hẳn ai cũng hiểu một điều là, khi
con trẻ mới bắt đầu đi học mẫu giáo, bé sẽ ốm, sẽ ho, sẽ hắt xì sổ mũi
liên miên. Nhưng khi tôi nói chuyện với các bà mẹ Nhật Bản về vấn đề
này, câu trả lời của họ làm tôi ngạc nhiên. "Tất nhiên rồi! Lý do chúng
tôi gửi con đến học mẫu giáo là để bị bệnh."
Nhìn thấy sức khỏe của con thay đổi và
dần thích ứng với các điều kiện khác nhau, tôi chợt nhận ra rằng chúng
ta không nên làm hỏng con mình bằng việc bao bọc chúng quá kỹ càng.
5. Giáo dục hỗn hợp
Chúng ta thường quen với chuyện mỗi lớp
sẽ có một chương trình học riêng và trẻ đến trường là ở nguyên trong
lớp của mình. Ở Nhật thì khác.
Tất cả các lớp học mầm non đều được đặt
theo tên của một loại hoa. Khi mới vào học, Tiantian bắt đầu với Lớp
hoa cúc, sau đó là Hoa Lily, bây giờ bé đã là một trong những "chị cả”
của trường, học lớp Hoa Violet. Với những bé sơ sinh chưa tròn 1 tuổi
sẽ được gộp chung vào một lớp gọi là Lớp hoa Anh đào.
Trước 9:30 sáng, và sau 3:30 chiều, học
sinh toàn trường sẽ cùng chơi chung. Trong sân lớn của trường, trẻ lớn
giữ trẻ bé, đứa nhỏ đuổi bắt đứa lớn và chúng vui chơi vô cùng hòa
đồng. Trẻ em Nhật được trải nghiệm cảm giác có "anh chị em” và qua đó, ý
thức về độ tuổi, sự trưởng thành của bản thân cũng tăng lên rõ rệt.
6. Giáo dục mầm non dạy trẻ em biết cười và nói “cảm ơn”
Ở cấp mẫu giáo Nhật Bản, có vẻ như họ
không quan tâm đến việc giáo dục trí tuệ cho trẻ em. Họ không có sách
giáo khoa, chỉ có vài quyền sách ảnh mới mỗi tháng. Trong bản kế hoạch
giáo dục của nhà trường, cũng không có bất kỳ môn nào như toán, hát, vẽ
hay thậm chí là cả tiếng anh, tập tô, tập viết…
Vậy các trường mẫu giáo ở Nhật dạy gì?
Khi tôi hỏi câu hỏi này, các cô giáo đã trả lời rằng: “Chúng tôi dạy các
em học cách mỉm cười”. Ở Nhật, bất kể bạn là ai, bạn đang nói chuyện
với ai, biết cách mỉm cười mới là điều quan trọng. Một cô gái có nụ cười
tươi luôn là người đẹp nhất.
Giáo dục mầm non Nhật Bản còn dạy gì
nữa? Họ dạy trẻ em cách nói “Cảm ơn”. Có thể nói, tất cả những gì mà
người Nhật coi là quan trọng, thì ở nước ta, điều đó lại không quá được
chú tâm. Tuy nhiên tôi để ý là, sau 3 năm học, Tiantian thậm chí đã
tiến bộ cả trong khả năng âm nhạc, nghệ thuật, và đọc chữ. Những điều
này trẻ có được từ những cải thiện để hướng đến một nền giáo dục toàn
diện.
7. Vô vàn buổi dã ngoại
Trường mầm non ở Nhật Bản rất hay tổ
chức các buổi dã ngoại. Điều đó cũng có nghĩa là tôi phải đánh dấu vào
lịch những ngày tôi cần chuẩn bị hộp ăn trưa cho con để bé mang đi theo
đường. Tôi không thể đếm bao nhiêu lần Tiantian đi leo núi, bao nhiêu
hồ bé đã nhìn thấy, hoặc có bao nhiêu động vật hoặc thực vật bé gặp.
Bên cạnh đó, Tiantian cũng hay được đi
nhặt quả sồi, làm bánh, tham gia lễ hội thể thao, biểu diễn cho các sự
kiện cộng đồng, ngủ qua đê ở ngoài, đến các lễ hội nổi tiếng, tham dự
đền thờ, triển lãm… Tôi chỉ biết rằng có rất nhiều.
8. Khả năng phi thường của giáo viên
Trong một lớp mầm non Nhật có 10-30 học
sinh, nhưng chỉ có một giáo viên. Ban đầu tôi đã khá nghi ngờ, nếu chỉ
một giáo viên mà có thể kiểm soát hết tất cả chừng đấy học sinh thì quả
thật “phi thường”. Sau đó, tôi phát hiện ra rằng tôi đã đánh giá thấp
những giáo viên mẫu giáo Nhật Bản. Chỉ với một giáo viên này, cô đã có
thể tổ chức ra chương trình văn nghệ của các bé (rất chuyên nghiệp), 30
tác phẩm nghệ thuật, âm nhạc, đọc sách, ngày sinh nhật ba mươi trẻ
em…tất cả đều rất qui củ và có phương pháp. Nhìn vào giáo viên, tôi thấy
cô ấy luôn luôn vui vẻ và thoải mái, mặc dù cũng đã khoảng 50 tuổi.
Quả thật, những điều tôi đã "mắt thấy
tai nghe" về nền giáo dục và nuôi dạy con cái của Nhật Bản quả thật luôn
khiên tôi cảm thấy thú vị và khâm phục.

0 comments: